Một thành phố hiện đại không chỉ được đo bằng số lượng tòa nhà, quy mô hạ tầng hay mức độ ứng dụng công nghệ, mà còn bằng cách con người sống, di chuyển, làm việc và tương tác trong đó. Khi tốc độ đô thị hóa tiếp tục gia tăng, các vấn đề như ùn tắc giao thông, thiếu không gian công cộng, ô nhiễm, chi phí nhà ở và khoảng cách tiếp cận dịch vụ đang đặt ra yêu cầu mới cho cách chúng ta quy hoạch và phát triển đô thị. Trong bối cảnh đó, đô thị lấy con người làm trung tâm (people-centered city) đang trở thành một hướng tiếp cận ngày càng được quan tâm. UN-Habitat nhấn mạnh rằng đô thị lấy con người làm trung tâm cần hướng đến những thành phố bao trùm, an toàn, lành mạnh, dễ tiếp cận, có khả năng chi trả, bền vững và có khả năng chống chịu. Vậy đây chỉ là một xu hướng của quy hoạch đô thị hiện đại, hay đang trở thành một yêu cầu tất yếu?
ESG đang dần trở thành một phần của bài toán phát triển bất động sản, thay vì chỉ là một yêu cầu về báo cáo hoặc trách n...
“Phát triển công trình xanh sẽ khiến chi phí đầu tư tăng cao.” Đây là một trong những quan niệm phổ biến khi doanh nghiệ...
PropTech đang bước vào một giai đoạn phát triển mới. Nếu trước đây công nghệ bất động sản chủ yếu tập trung vào số hóa q...
PropTech đang trở thành một trong những động lực quan trọng thúc đẩy quá trình chuyển đổi của ngành bất động sản. Từ tìm...
Trong mọi quyết định đầu tư bất động sản, quy hoạch và hạ tầng luôn là hai yếu tố có ảnh hưởng sâu rộng đến giá trị tài...
Trong bối cảnh đô thị hóa diễn ra nhanh chóng, quy hoạch đô thị không còn đơn thuần là việc phân bổ không gian xây dựng...
Doanh nghiệp ngày càng quan tâm nhiều hơn đến khả năng vận hành, khai thác, bảo trì và duy trì giá trị tài sản sau khi d...
Những doanh nghiệp có khả năng đổi mới liên tục thường dễ dàng thích ứng với biến động thị trường, tạo ra giá trị khác b...
Thị trường bất động sản đang thay đổi với tốc độ nhanh hơn bao giờ hết. Những biến động về kinh tế, chính sách, công ngh...
ESG đang dần trở thành một phần của bài toán phát triển bất động sản, thay vì chỉ là một yêu cầu về báo cáo hoặc trách n...
“Phát triển công trình xanh sẽ khiến chi phí đầu tư tăng cao.” Đây là một trong những quan niệm phổ biến khi doanh nghiệ...
PropTech đang bước vào một giai đoạn phát triển mới. Nếu trước đây công nghệ bất động sản chủ yếu tập trung vào số hóa q...
PropTech đang trở thành một trong những động lực quan trọng thúc đẩy quá trình chuyển đổi của ngành bất động sản. Từ tìm...
Trong mọi quyết định đầu tư bất động sản, quy hoạch và hạ tầng luôn là hai yếu tố có ảnh hưởng sâu rộng đến giá trị tài...
Trong bối cảnh đô thị hóa diễn ra nhanh chóng, quy hoạch đô thị không còn đơn thuần là việc phân bổ không gian xây dựng...
Doanh nghiệp ngày càng quan tâm nhiều hơn đến khả năng vận hành, khai thác, bảo trì và duy trì giá trị tài sản sau khi d...
Những doanh nghiệp có khả năng đổi mới liên tục thường dễ dàng thích ứng với biến động thị trường, tạo ra giá trị khác b...
Thị trường bất động sản đang thay đổi với tốc độ nhanh hơn bao giờ hết. Những biến động về kinh tế, chính sách, công ngh...
Khác với cách tiếp cận truyền thống thường bắt đầu từ đất đai, hạ tầng và công trình, quy hoạch lấy con người làm trung tâm bắt đầu từ câu hỏi: “Người dân sẽ sống như thế nào trong đô thị này?”
Điều đó có nghĩa là các quyết định về quy hoạch, giao thông, nhà ở, không gian công cộng, tiện ích và công nghệ cần được xem xét dựa trên nhu cầu và trải nghiệm thực tế của người sử dụng.
Một đô thị lấy con người làm trung tâm thường chú trọng:
Đây không có nghĩa là con người được đặt đối lập với tăng trưởng kinh tế hay công nghệ. Ngược lại, mục tiêu là sử dụng quy hoạch, hạ tầng và công nghệ để tạo ra một đô thị phục vụ con người tốt hơn.
Một trong những thay đổi quan trọng nhất là cách xác định ưu tiên phát triển.
Thay vì chỉ đặt câu hỏi: Có thể xây dựng được gì trên khu đất này?
cách tiếp cận mới đặt thêm câu hỏi: Người dân cần gì ở khu vực này?
Ví dụ, một khu đô thị không chỉ cần có nhà ở mà còn cần:
Khi các chức năng này được kết nối hợp lý, người dân có thể tiếp cận nhiều nhu cầu hàng ngày trong khoảng cách ngắn hơn.
Đây cũng là lý do các khái niệm như mixed-use development, walkability, transit-oriented development (TOD) và 15-minute city ngày càng được quan tâm.
World Bank cho rằng TOD và quản lý không gian công cộng có thể kết hợp mật độ đô thị với khả năng tiếp cận việc làm, khả năng đi bộ, giao thông và chất lượng không gian sống.
Một đô thị không thể chỉ được tạo nên bởi các công trình riêng lẻ.
Đường phố, công viên, quảng trường, vỉa hè và không gian sinh hoạt cộng đồng cũng là một phần quan trọng của trải nghiệm đô thị.
Theo UN-Habitat, không gian công cộng đóng vai trò trong sức khỏe, sự hòa nhập xã hội, hoạt động kinh tế và chất lượng cuộc sống của cư dân đô thị.
Một không gian công cộng tốt cần trả lời được nhiều câu hỏi:
Điều này cho thấy chất lượng đô thị không chỉ nằm trong diện tích căn hộ hay chiều cao tòa nhà, mà còn nằm ở khoảng không gian giữa những công trình đó.
Một thành phố lấy con người làm trung tâm không thể bỏ qua cách con người di chuyển.
Nếu cư dân phải phụ thuộc hoàn toàn vào phương tiện cá nhân để đi làm, đưa con đi học, mua sắm, tiếp cận dịch vụ y tế, đến công viên hoặc không gian công cộng, thì khoảng cách giữa nơi ở và các chức năng đô thị đang trở thành một chi phí thực tế đối với người dân.
Vì vậy, quy hoạch hiện đại ngày càng chú trọng:
Đi bộ → Xe đạp → Giao thông công cộng → Phương tiện cá nhân
thay vì ngược lại.
UN-Habitat cũng nhấn mạnh vai trò của đường phố thân thiện với người đi bộ, giao thông công cộng và các hình thức di chuyển ít phát thải trong việc tạo ra đô thị đáng sống hơn.
Một hiểu lầm phổ biến là đô thị lấy con người làm trung tâm đồng nghĩa với việc giảm vai trò của công nghệ.
Thực tế hoàn toàn ngược lại.
Công nghệ có thể trở thành công cụ để đô thị hiểu người dân tốt hơn và vận hành hiệu quả hơn.
Ví dụ:
IoT có thể thu thập dữ liệu về giao thông, môi trường và năng lượng.
AI có thể hỗ trợ phân tích nhu cầu và dự báo các vấn đề đô thị.
GIS giúp phân tích không gian và khả năng tiếp cận các dịch vụ.
Digital Twin có thể mô phỏng hoạt động của đô thị và đánh giá các kịch bản phát triển.
Các nền tảng số giúp người dân tiếp cận dịch vụ và tham gia phản hồi.
UN-Habitat gọi đây là hướng tiếp cận People-Centered Smart City – đô thị thông minh lấy con người làm trung tâm, trong đó công nghệ và dữ liệu được sử dụng để phục vụ lợi ích chung thay vì trở thành mục tiêu tự thân.
Điểm khác biệt nằm ở chỗ: Smart City không nên bắt đầu bằng câu hỏi “Có công nghệ gì để triển khai?”, mà nên bắt đầu bằng “Vấn đề của người dân là gì và công nghệ có thể giải quyết như thế nào?”
Một thành phố không chỉ có một kiểu cư dân.
Có:
Mỗi nhóm có nhu cầu khác nhau về nhà ở, giao thông, không gian công cộng và dịch vụ.
Vì vậy, quy hoạch lấy con người làm trung tâm cần hướng tới tính bao trùm (inclusivity).
Chẳng hạn:
Một vỉa hè tốt không chỉ dành cho người đi bộ khỏe mạnh, mà cần tính đến xe đẩy trẻ em, người sử dụng xe lăn và người cao tuổi.
Một công viên tốt không chỉ có cảnh quan đẹp, mà cần có không gian cho nhiều nhóm tuổi và hoạt động khác nhau.
Một hệ thống giao thông tốt không chỉ giúp di chuyển nhanh, mà cần bảo đảm khả năng tiếp cận cho nhiều nhóm dân cư.
UN-Habitat cũng nhấn mạnh các phương pháp quy hoạch có sự tham gia và thiết kế bao trùm, trong đó nhu cầu của các nhóm khác nhau được đưa vào quá trình thiết kế không gian đô thị.
Đây có thể là một trong những thay đổi quan trọng nhất.
Trước đây, hiệu quả của một dự án đô thị có thể được nhìn qua: Diện tích xây dựng + Số lượng sản phẩm + Hạ tầng + Tiến độ + Hiệu quả tài chính
Trong cách tiếp cận lấy con người làm trung tâm, những yếu tố này vẫn quan trọng nhưng được bổ sung bởi: Khả năng tiếp cận + Chất lượng không gian + Sức khỏe + An toàn + Kết nối cộng đồng + Trải nghiệm người dùng
Nói cách khác, doanh nghiệp không chỉ phát triển “một khu đô thị”, mà đang tạo ra một hệ sinh thái sống.
Điều này cũng mở ra cơ hội khác biệt hóa cho các nhà phát triển bất động sản.
Một dự án có thể không chỉ cạnh tranh bằng diện tích căn hộ, tiện ích hay mức giá, mà bằng câu hỏi: “Cuộc sống của cư dân sẽ tốt hơn như thế nào khi sống ở đây?”
Có lẽ ban đầu là một xu hướng, nhưng đang dần trở thành một yêu cầu tất yếu.
Có ba lý do chính.
Thứ nhất, đô thị ngày càng chịu áp lực lớn hơn
Đô thị hóa tạo ra áp lực lên hạ tầng, giao thông, nhà ở, không gian công cộng, môi trường, khả năng tiếp cận dịch vụ
UN-Habitat nhận định quá trình đô thị hóa nhanh đang đi cùng những thách thức như bất bình đẳng không gian, biến đổi khí hậu và áp lực đối với khả năng tạo ra sự thịnh vượng bao trùm.
Thứ hai, kỳ vọng của cư dân đang thay đổi
Người dân ngày càng quan tâm không chỉ đến “mua một căn nhà”, mà còn quan tâm đén môi trường sống, thời gian di chuyển, không gian xanh, tiện ích, sức khỏe, an toàn, cộng đồng... Điều này khiến trải nghiệm sống trở thành một phần quan trọng của giá trị bất động sản.
Thứ ba, công nghệ cho phép đô thị hiểu và phản ứng tốt hơn
Dữ liệu giúp các nhà quy hoạch và nhà phát triển có thêm cơ sở để hiểu cách con người sử dụng không gian.
Từ đó, các quyết định có thể chuyển dần từ:
Thiết kế theo giả định → Thiết kế dựa trên dữ liệu và nhu cầu thực tế.
Nếu đô thị lấy con người làm trung tâm trở thành hướng phát triển dài hạn, doanh nghiệp bất động sản cũng cần thay đổi cách tiếp cận.
Thay vì chỉ hỏi: “Dự án này có thể tạo ra bao nhiêu sản phẩm?”. Cần đặt thêm các câu hỏi:
Đây là lúc quy hoạch, thiết kế, công nghệ và dữ liệu cần được kết nối ngay từ đầu.
Một thành phố có hàng nghìn cảm biến chưa chắc là một thành phố thông minh.
Một khu đô thị có nhiều tiện ích chưa chắc là một khu đô thị đáng sống.
Giá trị của công nghệ, quy hoạch và hạ tầng cuối cùng vẫn cần được đánh giá bằng tác động mà chúng tạo ra đối với con người.
Vì vậy, đô thị lấy con người làm trung tâm không nên được xem đơn thuần là một xu hướng quy hoạch.
Đó đang trở thành một cách tiếp cận tất yếu để cân bằng giữa tăng trưởng đô thị, hiệu quả kinh tế, công nghệ và chất lượng sống.
Trong tương lai, những dự án có khả năng kết hợp quy hoạch tốt + không gian chất lượng + khả năng tiếp cận + công nghệ + dữ liệu + nhu cầu thực tế của cư dân sẽ có nhiều cơ hội tạo ra giá trị bền vững hơn.
Đô thị thông minh không phải là nơi có nhiều công nghệ nhất, mà là nơi công nghệ được sử dụng để con người sống tốt hơn.
Đó là cách tiếp cận quy hoạch và phát triển đô thị trong đó nhu cầu, trải nghiệm, sức khỏe, khả năng tiếp cận và chất lượng sống của người dân được đặt ở vị trí trung tâm.
Không hoàn toàn. Smart City tập trung vào việc ứng dụng công nghệ để nâng cao hiệu quả đô thị, trong khi People-Centered Smart City đặt con người và lợi ích cộng đồng làm mục tiêu trước khi lựa chọn công nghệ.
Các yếu tố quan trọng gồm khả năng đi bộ, giao thông công cộng, không gian công cộng, nhà ở, tiện ích thiết yếu, an toàn, không gian xanh, khả năng tiếp cận và sự tham gia của cộng đồng.
Công nghệ giúp thu thập và phân tích dữ liệu, tối ưu giao thông, năng lượng và dịch vụ, đồng thời hỗ trợ người dân tiếp cận thông tin và tham gia vào quá trình phát triển đô thị.
Vì các thành phố đang đối mặt với áp lực về dân số, giao thông, môi trường, biến đổi khí hậu và bất bình đẳng tiếp cận. Quy hoạch lấy con người làm trung tâm giúp giải quyết các vấn đề này theo hướng bao trùm và bền vững hơn.